Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

ĐÊM GIAO THỪA



Hương và hoa thơm ngát
Rộn rã đón mừng xuân
Nhớ con còn xa xứ.
Mắt mẹ hiền rưng rưng!


Đêm giao thừa se lạnh
Ly rượu mừng ấm no
Ở một nơi góc tối
Lão ăn mày co ro.

Cành lộc xanh biên biếc
Đua sắc giữa trời xuân
Ruộng phù sa tăm tắp
Nhọc nhằn người nông dân.

Nhành mai vàng nở nụ
Đôi nhân tình hôn nhau
Người lính nơi hải đảo
Sương xuống trắng mái đầu.

Đêm giao thừa trong trẻo
Cất tiếng rao não nùng
Cố bán hàng ngày tết
Để cho con đến trường.

Thằng bé vào ngõ nhỏ
Áo quần rách tả tơi
Ai cần đánh giày dép
Mong kiếm vài đồng thôi!


Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

tất cả rồi cũng sẽ đổi thay


tát cả rồi cũng sẽ đổi thay
không còn nữa bình minh rực rỡ
nắng uể oải trong mây không hớn hở
gió u buồn ve vuốt những chồi non
tất cả ồi cũng sẽ đổi thay
như mùa xuân khoác lên mình áo mới
yến oanh về mang niềm vui phơi phới
cây úa vàng sẽ thay áo xanh non
tất cả giờ cũng đã đổi thay
vì xuân nay không còn như trước
manh áo mỏng manh một mình lê bước
bởi xuân này lẻ bóng đơn côi

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

đừng đổ nỗi cho hoàn cảnh


 
Huyền sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo và lạc hậu ,bố mẹ cô lai lưng ra làm từ sáng sớm đến khuya mà vẫn không đủ ăn .tuổi thơ huyền  lớn lên trong nhọc nhằn vất vả của bố mẹ ,những bữa cơm độn toàn sắn  khoai và ngô .trong ký ức tuổi thơ cô là một căn nhà tranh vách đất ,dột lát ,nằm trong nhà nhìn lên cũng đếm được sao trên bầu trời .ngầm giường nhà cô  lúc nào cũng chứa đầy khoai những củ khoai bé tí bằng đầu ngón tay ,ngón chân đó là nguồn thức ăn chính trong bữa cơm gia đình cô .mỗi năm chỉ vài lần vào những ngày đặc biệt cô  mới được ăn một bữa cơm trắng ,phải vất vả khó khăn lắm bố mẹ cô  mới chạy vạy để lo cho hai chị em cô  đến trường .sách vở đi xin ,quần áo thì mặc lại của chị con nhà bác .Huyền đến trường với chiếc áo cũ kỹ ,cái quần vá ,đôi dép rách tứ tung ,bạn bè nhìn Huyền chế giễu huyền tháy xấu hổ vô cùng cô  cũng ghét cuộc sống nghèo khổ ,ghét những bữa ăn toàn khoai với sắn .tuổi thơ cô cứ trôi đi trong nghèo đói

ngày đầu tiên đi làm bước chân ra thành phố hoa lệ ,nơi mà Huyền chỉ được nhìn thấy trong ti vi ,được đọc trong sách báo .một đứa con gái nhà quê không khỏi ngỡ ngàng trước sự náo nhiệt ,ồn ào của thủ đô ,nó khác xa với cuộc sống quê cô ,xe cộ  đông đúc ,nhà cao ngút trời tất cả đều mới mẻ và xa lạ.
lúc đó Huyền  đã ước mình có thật nhiều tiền để giúp bố mẹ có cuộc sống tốt đẹp hơn ,để xây nhà đẹp ,mua xe đẹp ,cho em cô những bộ quần áo đẹp. để thực hiện mơ ước ấy Huyền đã lao vào làm việc nhưng lương công nhân chẳng được là bao nhiêu .những chiều buồn lang thang trên đường thanh niên ,ngồi nghe tiếng chuông chùa trấn quốc ngân nga ,ngắm mặt hồ long lanh rát một màu vàng chói lọi Huyền thấy lòng buồn vô hạn.cô  nhớ mẹ ,nhớ nhà ,nhớ tuổi thơ nhọc nhằn của chị em cô .nhìn những đôi tình nhân trên đường với những bộ quần áo lộng lẫy ,những chiếc điện thoại đắt tiền cô  thấy ghen tị biết bao nhiêu .

cô  ghét bản thân mình ,ghét cái nghèo cứ đeo bám gia đình cô ,Huyền  muốn thoát ra khỏi cuộc sống nghèo hèn nhưng bằng cách nào đây ?lương công nhân ư?sao mà giàu được và thế là cô  lao vào kiếm tiền bằng đủ mọi cách để mong thoát khỏi cái đói ,cái nghèo .đồng tiền làm nó mờ mắt ,nó quên đi tất cả những lời mẹ nó dặn dò ,nó quên lời cha nó dậy "nghèo cho sạch rách cho thơm " Huyền bỏ ngoài tai mọi lười khuyên của tôi trước sức mạnh của đồng tiền Huyền như biến thành một người khác .Huyền  diện những bộ quần áo đắt tiền ,đi xe đẹp ,điện thoại đẹp ,phấn son lộng  lẫy như một bà hoàng ,có xe đưa ,xe đón nhìn nó thật sang trọng nhưng sao ai cũng xa lánh Huyền  ,bạn bè  chẳng dám chơi với Huyền nữa   không phải vì huyền có tiền ,huyền kiêu mà người ta không ai muốn quan hệ với một "gái gọi cao cấp" như huyền  .huyền băt đầu cảm  thấy cô đơn ,chẳng còn ai bên cạnh những lúc ốm đau ,huyền mơ về ngày xưa ,cái ngày xa xưa ấy tối đi làm về cùng ăn những gói mì tôm mà thấy lòng thanh thản ,vui vẻ hạnh phúc .giờ tiền huyền  không thiếu nhưng đi ra ngoài huyền  chẳng dám ngẩng mặt lên  nhìn mọi người và mọi người cũng nhìn huyền  bằng ánh mắt khinh bỉ .có người chửi thẳng vào mặt huyền là con điếm ,huyền thây ghẹn nơi cổ ,thấy đau trong tim muốn cãi lại nhưng đúng thế mà cô  không phải là gái trong nhà chứa ,không phải là gái đứng đường nhưng huyền khác gì một ả ca ve đâu? ai gọi thì huyền  đi miễn người đó cho huyền nhiều  tiền ,những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng .tiếng gót giầy cao gót khuya đều đều trên mặt đường nghe sao mà chua  xót hai tiếng gái gọi làm nó thấy rùng mình ớn lạnh  ,tiền không giúp huyền  vui vẻ ,không làm huyền sống hạnh phúc ,không sống thanh thản hơn ,tiền nhiều nhưng huyền  không thể mua  lại được nhân phẩm và danh dự mà cô  đã đánh mất .lần đầu tiên huyền gét tiền ,thứ mà huyền khao khát có bằng được thì giờ huyền ghét ,ghét cay ,ghét đắng ,ghét cái giây phút nông nổi ,ghét những cám dỗ ,ghét bản thân huyền  nhu nhược không vượt qua được những cám dỗ đời thường để xa chân vào con đường tội lỗi .





hoàng hôn đổ xuống một màu tím ngắt huyền  lại biết khóc giọt nước mắt ân hận ,huyền bảo với tôi huyền muốn làm lại cuộc đời  ,huyền không muốn sống cuộc sống nhơ nhớp dưới đáy bùn nữa  ,huyền  sẽ dời xa thành phố với đầy cám dỗ này để đi tìm cuộc sống mới và làm lại cuộc đời .tay huyền  sách chiếc va li nhỏ ,huyền  không đi giầy cao ,không ăn mặc mô đen nữa huyền lại trở về là cô bé nhà quê ngày nào ,huyền  quay lại nhìn tôi mỉm cười nụ cười không chọn vẹn nhưng dù sao huyền  vẫn biết cười ,hi  vọng cuộc đời huyền  sẽ bước sang một trang mới tốt đẹp hơn .bóng tối bao phủ lấy con đường trước mặt nhưng có một ánh sáng vẫn soi bước chân huyền đi .ngày mai trời sẽ sáng ,chỉ cần biết đứng dậy sau những vấp ngã thì  tương lai vẫn sẽ rộng mở với huyền .tôi chỉ biết đứng nhìn theo dáng huyền nhỏ bé đang khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch

anh minh họa lấy từ internet

tổ ấm


 

ảnh minh họa từ internet

tổ ấm là nơi người ta trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi ,là nơi nghỉ chân của những ngày dài lang thang vất vưởng ngoài xã hội .tổ ấm là nơi ta trở về mỗi khi vấp ngã ,là nơi ta muốn về mỗi khi ta thành đạt  vì nơi đó có những người ta yêu thương ,có cha mẹ ,vợ con ,anh chị em .tổ ấm là nơi ấm áp nhất an toàn nhất vì đó là nơi ta sống ,nơi ta gắn bó cuộc đời ,nơi chứng kiến bao nhiêu niềm vui nỗi buồn của cuộc đời ta .
nhưng ngày nay tổ ấm dường như không còn an toàn nữa vì nơi đó vẫn đang ngày đêm âm ỉ một cuộc chiến thầm lặng mà không biết lúc nào sẽ bùng nổ .tổ ấm ngày nay đang bị  trao đảo bởi muôn ngàn cơn bão lớn rình rập và có thể bị nhấn chìm bất cứ lúc nào .
vợ giết chồng ,chồng giết vợ ,bố giết con ,con giết mẹ ,anh chị em giết nhau ,bao nhiêu vụ án mạng đau lòng đều xuất phát từ tổ ấm .thật  đáng buồn biết bao nhiêu khi phải đọc những vụ án đó ,chồng giết vợ chỉ vì ghen tuông ,vợ giết chồng vì bị coi thường họ nhẫn tâm ra tay giết người đã đầu gối tay ấp với mình bao năm tháng nhọc nhằn và nhẫn tâm đẩy những đứa trẻ vô tội vào cảnh mồ côi .vậy là từ đó tổ ấm  tan nát người đi tù người chết những đứa trẻ bơ vơ không nơi lương tựa .
con giết mẹ chỉ vì mẹ mắng mỏ mấy câu hay không cho tiền ,họ sẵn sàng dùng dao chém mẹ như chém một khúc gỗ mà không hề thương xót ,không hề nghĩ tới người mẹ đã mang lặng đẻ đau chín tháng mười ngày ,bao vất vả khó khăn mới nuôi chúng khôn lớn thành người vậy mà giờ chúng nhẫn tâm giết mẹ giết cha chỉ vì những lý do không chấp nhận được .
người bố đang tâm giết đi đứa con khúc ruột của mình ,chỉ vì nó hư hỏng ,không dậy  dỗ được .anh chị em giết nhau vì tranh giành tiền bạc ,nhà cửa ,tình máu mủ không còn ,nghĩa vợ chồng cũng mất .không ai có thể tha thứ được cho những hành động mất hết nhân tính đó .
tổ ấm ngày nay đang bị lung lay nghiêm trọng ,đạo đức cũng đang trên đà xuống dốc hãy dành năm phút thôi bạn nhé ,5 phút của của một giờ có 60 phút để nghĩ về những gì tốt đẹp và hãy sống vì những gì tốt đẹp nhất
hãy để tiếng cười trở lại trong tổ ấm của mình ,đừng để máu và nước mắt phải rơi bởi gia đình là tế bào của xã hội ,gia đình có ấm êm hạnh phúc thì xã hội mới tốt đẹp được 

ngày thứ bẩy mưa rơi


 
MẤY HÔM NAY TRỜI TRỞ LẠNH ,MƯA DẦM DỀ ,CÁI RÉT LÀM TÔI NHƯ CON MÈO CHỈ MUỐN CUỘN TRÒN TRONG CHĂN ẤM.NGÀY CUỐI TUẦN ĐƯỢC NGHỈ CŨNG CHẲNG BIẾT LÀM GÌ CHO HẾT THỜI GIAN ,ĐI RA ĐI VÀO TRONG CĂN NHÀ RỘNG THÊNH THANG NHƯ MỘT CÁI BÓNG TÔI TỰ HỎI KHÔNG BIẾT MÌNH ĐANGSỐNG HAY CHỈ LÀ TỒN TẠI TRONG CÁI VỎ BỌC HÀO NHOÁNG .TÔI NHƯ MỘT CON CHIM BỊ GIAM CẦM TRONG CHIẾC LỒNG SƠN SON THIẾP VÀNG ,CHỈ ĐƯỢC MANG ĐI TRƯNG BẦY KHI CÓ NHỮNG CUỘC THI THỐ ,ĐƯỢC MANG RA KHOE KHI CÓ NGƯỜI TỚI CHƠI.NGÀY NGHỈ NHÀ NÀO CŨNG VUI VẺ RỘN RÃ TIẾNG CƯỜI ,TIẾNG NÓI ,VỢ CHỒNG CON CÁI QUÂY QUẦN BÊN MÂM CƠM BỐC KHÓI ,MÙI THỨC ĂN THƠM LỪNG ,TIẾNG BÁT ĐŨA KHUA VÀO NHAU LENG KENG CHỈ NHÀ TÔI LÀ IM LẶNG .KHÔNG MỘT TIẾNG ĐỘNG ,KHÔNG MỘT MÙI VỊ ,KHÔNG MỘT ÂM THANH NÀO PHÁT RA TỪ NGÔI NHÀ TÔI ĐANG SỐNG
 

TÔI PHẢI LÀM GÌ ĐÂY ?LÀM GÌ ĐỂ THOÁT RA KHỎI SỰ CÔ ĐƠN VÀ CUỘC SỐNG NHÀM CHÁN NÀY .TÔI CŨNG MUỐN MỘT LẦN ĐƯỢC THOÁT RA KHỎI CHIẾC LỒNG BÉ NHỎ NÀY ,ĐƯỢC HÒA VÀO DÒNG NGƯỜI TẤP LẬP NGOÀI KIA NHƯNG SAO KHÓ QUÁ
TÔI CŨNG LÀ MỘT CON NGƯỜI BẰNG XƯƠNG BẰNG THỊT ,TÔI CŨNG CÓ ƯỚC MƠ ,VÀ CẦN ĐƯỢC SỐNG NHƯ MỌI NGƯỜI .SỐNG BÌNH DỊ THÔI NHƯNG BÌNH YÊN VÀ HẠNH PHÚC NHƯNG ĐÓ LÀ GIẤC MƠ QUÁ SA SỈ CỦA MỘT KẺ CÔ ĐƠN
TÔI CHẲNG CÓ GÌ NGOÀI SỰ GIẢ DỐI VÀ NHỮNG NỖI ĐAU ,NGOÀI KIA CUỘC SỐNG VẪN KHÔNG NGỪNG BIẾN ĐỔI TỪNG GIÂY ,TỪNG PHÚT NHƯNG TRONG NGÔI NHÀ NÀY CUỘC SỐNG CỦA TÔI ĐÃ TẮT LỊM TỪ LÂU ,

thu buồn


Anh ! giờ đây mọi thứ xa vời quá phải không anh?xa lắm thứ gọi là yêu thương,xa lắm thứ gọi là hạnh phúc .em học cách mỉm cười để che giấu đi cản xúc thật của mình ,em học cách nói dối để quên đi nỗi đau đang từng giây từng phút ngặm nhấm trái tim em,và những khi em buồn chỉ mình em biết mà thôi .ở nơi phương trời xa xôi ấy không biết anh có nhớ tới em như em đang nhớ tới anh không ?hoa sữa nở rồi anh ạ có nghĩa là mùa thu đã đến phải không anh ?anh bảo anh yêu em nhiều như em yêu mùa thu nồng nàn hoa sữa ,sẽ không khi nào anh hết yêu em vì còn mùa thu còn hoa sữa thì còn tình yêu.năm nay mùa thu vẫn còn hoa sữa nở vàng nồng nàn trên những con đường em đi chỉ có anh là xa vắng .anh không về với em ,không về với mùa thu hoa sữa như anh đã hứa .anh lạnh lùng buông tay em khi cơn gió heo may đầu tiên vừa đến ,khi thoang thoảng đó đây mùi thơm ngọt ngào của hoa sữa .cảm giác cô đơn trống vắng ,cảm giác hụt nẫng khi bàn tay anh vô tình buông lơi ,em lạnh !một cơn gió vô tình của mùa thu cũng làm em lạnh ,tiếng lá rơi cũng  đủ làm em giật mình .không còn anh mùa thu  với em giờ chỉ còn là nước mắt ,nước mắt mặn chát nơi khóe môi .
Em nhớ anh nhiều lắm ,nhớ giọng nói ấm áp ,nhớ nụ cười ,nhớ những bài thơ anh viết tặng em ,nhớ những đêm không ngủ,nhớ biển dịu êm nơi ngày ngày có bước chân anh đặt lên để đi tìm hoàng hôn gửi về cho em...giờ đã xa quá rồi phải không anh?hãy dậy em cách để quên kỉ niệm ,hãy dậy em làm sao để xóa ký ức về anh ,dậy em biết cười khi không anh ,dậy em đi một mình khi đêm  tối không còn anh .phải làm sao để em quên được anh đây? phải làm sao để em thôi khóc mỗi khi đêm về ?mùa thu này buồn lắm anh ơi ,hoa sữa vẫn thơm ngọt ngào mà sao lòng em tê tái 

bình giang yêu dấu


TRÊN ĐƯỜNG VỀ VÀO GIỜ TAN HỌC ,NHÌN HỌC SINH VỚI NHỮNG CHIẾC ÁO DÀI TRẮNG TUNG BAY TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG ,TÔI LẠI NHỚ VỀ NGÀY XƯA ẤY,NGÀY ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI TÔI ĐƯỢC MẶC CHIẾC ÁO DÀI MÀU TRẮNG TINH KHIẾT ,KHỎI PHẢI NÓI LÚC ĐÓ TÔI ĐÃ VUI NHƯ THẾ NÀO ,HẠNH PHÚC VÀ SUNG SƯỚNG NHƯ THẾ NÀO .TÔI KHÔNG NHỚ MÌNH ĐÃ ĐỨNG TRƯỚC GƯƠNG BAO NHIÊU LÂU ĐỂ NGẮM NHÌN MÌNH TRONG CHIẾC ÁO DÀI ẤY .NGÀY ĐẦU TIÊN ĐẾN TRƯỜNG MỘT MÀU TRẮNG TINH KHÔI ,NHỮNG CHIẾC ÁO DÀI THA THƯỚT LÀM TIM TÔI BỒI HỒI XÚC ĐỘNG
Teen Đà Nẵng với quy định mới về việc mặc áo dài
TÔI BỠ NGỠ KHI BƯỚC CHÂN VÀO NGÔI TRƯỜNG MỚI ,VỚI THẦY CÔ MỚI ,BẠN BÈ MỚI TẤT CẢ VỚI TÔI THẬT XA LẠ .NHƯNG RỒI TẤT CẢ CŨNG QUA ĐI SAU NHỮNG CÂU HỎI THĂM ,CÁI BẮT TAY LÀM QUEN ,NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÔNG ĐẦU KHÔNG CUỐI ĐÃ KÉO CHÚNG TÔI LẠI GẦN NHAU HƠN .TÔI BẮT ĐẦU CÓ BẠN MỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÃ CÙNG TÔI SẺ CHIA MỌỊ  BUỒN VUI TRONG SUỐT BA NĂM CÙNG HỌC DƯỚI MỘT MÁI NHÀ 12A4.BA NĂM VỚI BIẾT BAO NHIÊU KỈ NIỆM VUI BUỒN ,NHỮNG TRÒ NGHỊCH NGỢM PHÁ PHÁCH ,NHỮNG TIẾNG CƯỜI GIÒN TAN TRONG NẮNG ,NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT GIẬN HỜN ĐI DƯỚI MƯA .NHỮNG GÓI Ô MAI MÓN KHOÁI KHẨU CỦA LŨ CON GÁI ,NHỮNG CUỐN LƯU BÚT ĐONG ĐẦY KỈ NIỆM ,NHỮNG CÀNH PHƯỢNG HỒNG ÉP KHÔ ,NHỮNG VÒNG HOA NGUYỆT  QUẾ .TIẾNG ĐÀN GHI TA NGỌT NGÀO CỦA BẠN LỚP PHÓ TRONG NHỮNG GIỜ SINH HOẠT LỚP TẤT CẢ LÀ MỘT KỈ NIỆM DẸP



NHẤT QUỶ NHÌ MA THỨ BA HỌC TRÒ "LỚP CHÚNG TÔI NỔI TIẾNG VỀ HỌC NHƯNG CŨNG NỔI DANH VỀ CHƠI ,KHÔNG CÓ TRÒ QUẬY PHÁ NÀO LÀ THIẾU CHÚNG TÔI .NHỮNG BUỔI TRỐN HỌC TRÈO TƯỜNG RA NGOÀI CHƠI ,NHỮNG CHIẾC ÁO  DÀI BUỘC TÚM LẠI ,CẦM DÉP VÀ NHẢY  QUA TƯỜNG ,ĐỨA NỌ NHẢY LÊN ĐỨA KIA SƯNG CẢ ĐẦU GỐI ,ĐÃ VẬY CÒN BỊ BÁC BẢO VỆ BẮT ĐƯỢC VỪA ĐAU ,VỪA XẤU HỔ .NHỮNG TỜ GIẤY GHI HÀNG CHỮ "THA HỒ ĐẤM "ĐƯỢC DÁN SAU LƯNG ÁO NHAU NHỮNG GIỜ RA CHƠI .NHỮNG MỐI TÌNH HỌC SINH NGÂY THƠ TRONG SÁNG ,NHỮNG MẢNH GIẤY TỎ TÌNH NHÉT VỘI TRONG NGĂN BÀN .NHỮNG CÁI CHẠM  TAY VÔ TÌNH LÀM ĐÔI MÁ  AI  ỬNG HỒNG ,ĐÔI MẮT NHÌN XA XĂM .
BA NĂM ẤY TÔI NHỚ TỪNG BẬC CẦU THANG CỦA KHU NHÀ BA TẦNG ,NHỚ TỪNG CÁI CÂY NGỌN CỎ TRONG SÂN TRƯỜNG .NHỮNG GỐC GỐC XÀ CỪ GIÀ CỖI VỚI NHỮNG TÁN LÁ RỘNG CHE MÁT CHO CHÚNG TÔI NHỮNG TIẾT CHÀO CỜ ,NHỮNG HÀNG CÂY PHƯỢNG ĐỎ NỞ RỘ BÁO MÙA HÈ ĐẾN ,NHỮNG CÂY HOA SỮA THƠM NỒNG NÀN VÀO MÙA THU TẤT CẢ ĐỀU CÓ Ở TRƯỜNG TÔI .NHỮNG BUỔI CẮM TRẠI QUA ĐÊM RỘN RÀNG NÁO NHIỆT ,ÁNH LỬA BẬP BÙNG ,TIẾNG ĐÀN ,TIẾNG HÁT HÒA VÀO NHAU LÀM MỘT CÙNG HÁT VANG BÀI "NỐI VÒNG TAY LỚN "
BA NĂM QUA ĐI NHƯ MỘT GIẤC MƠ ĐẸP BUỔI HỌC CUỐI CÙNG CHAN HÒA NƯỚC MẮT, SÂN TRƯỜNG NHUỘM MỘT MÀU ĐỎ RỰC RỠ ,TIẾNG VE KÊU RÂM RAN GỌI HÈ VỀ.DÒNG LƯU BÚT MỚI GHI CÒN DANG DỞ,NHỮNG MÓN QUÀ KỈ NIỆM TRAO VỘI CHO NHAU .NHỮNG CÁI ÔM THẬT CHẶT NHƯ KHÔNG MUỐN RỜI  XA ,CHÚNG TÔI CỨ NGỒI NHƯ THẾ NHƯ MUỐN NÍU KÉO MỘT CHÚT THỜI GIAN CÒN XÓT LẠI .MỘT THỜI ÁO TRẮNG MỘNG MƠ VỚI BAO NHIÊU HOÀI BÃO DỰ ĐINH CHO TƯƠNG LAI TỐT ĐẸP .TẠM BIỆT NHÉ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU LÀ THÔNG ĐIỆP CUỐI CÙNG CHÚNG TÔI GỬI LẠI TRƯỚC KHI XA TRƯỜNG
CỔNG TRƯỜNG KHÉP LẠI NHỮNG ĐÔI CHÂN CỨ NGẬP NGỪNG NHƯ KHÔNG MUỐN RỜI XA ,QUAY ĐẦU NHÌN LẠI MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU NƠI NIU GIỮ NHỮNG KỈ NIỆM MÀ LÒNG LÂNG LÂNG .ĐƯA TAY LAU VỘI NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT CÒN LĂN TRÊN  MÁ ,CHÚNG TÔI LẶNG LẼ BƯỚC ĐI BÊN NHAU .NGÀY MAI CHÚNG TÔI SẼ BƯỚC ĐI TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÁC NHAU ĐỂ VÀO ĐỜI NHƯNG SẼ MÃI MÃI KHÔNG QUÊN NHỮNG THÁNG NGÀY CÙNG NHAU HỌC TẬP DƯỚI MÁI TRƯỜNG BÌNH GIANG YÊU DẤU .BÌNH GIANG ƠI HẸN NGÀY TRỞ VỀ.

(ẢNH ĐƯỢC LẤY TỪ NGUỒN INTERNET)