Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

đừng đổ nỗi cho hoàn cảnh


 
Huyền sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo và lạc hậu ,bố mẹ cô lai lưng ra làm từ sáng sớm đến khuya mà vẫn không đủ ăn .tuổi thơ huyền  lớn lên trong nhọc nhằn vất vả của bố mẹ ,những bữa cơm độn toàn sắn  khoai và ngô .trong ký ức tuổi thơ cô là một căn nhà tranh vách đất ,dột lát ,nằm trong nhà nhìn lên cũng đếm được sao trên bầu trời .ngầm giường nhà cô  lúc nào cũng chứa đầy khoai những củ khoai bé tí bằng đầu ngón tay ,ngón chân đó là nguồn thức ăn chính trong bữa cơm gia đình cô .mỗi năm chỉ vài lần vào những ngày đặc biệt cô  mới được ăn một bữa cơm trắng ,phải vất vả khó khăn lắm bố mẹ cô  mới chạy vạy để lo cho hai chị em cô  đến trường .sách vở đi xin ,quần áo thì mặc lại của chị con nhà bác .Huyền đến trường với chiếc áo cũ kỹ ,cái quần vá ,đôi dép rách tứ tung ,bạn bè nhìn Huyền chế giễu huyền tháy xấu hổ vô cùng cô  cũng ghét cuộc sống nghèo khổ ,ghét những bữa ăn toàn khoai với sắn .tuổi thơ cô cứ trôi đi trong nghèo đói

ngày đầu tiên đi làm bước chân ra thành phố hoa lệ ,nơi mà Huyền chỉ được nhìn thấy trong ti vi ,được đọc trong sách báo .một đứa con gái nhà quê không khỏi ngỡ ngàng trước sự náo nhiệt ,ồn ào của thủ đô ,nó khác xa với cuộc sống quê cô ,xe cộ  đông đúc ,nhà cao ngút trời tất cả đều mới mẻ và xa lạ.
lúc đó Huyền  đã ước mình có thật nhiều tiền để giúp bố mẹ có cuộc sống tốt đẹp hơn ,để xây nhà đẹp ,mua xe đẹp ,cho em cô những bộ quần áo đẹp. để thực hiện mơ ước ấy Huyền đã lao vào làm việc nhưng lương công nhân chẳng được là bao nhiêu .những chiều buồn lang thang trên đường thanh niên ,ngồi nghe tiếng chuông chùa trấn quốc ngân nga ,ngắm mặt hồ long lanh rát một màu vàng chói lọi Huyền thấy lòng buồn vô hạn.cô  nhớ mẹ ,nhớ nhà ,nhớ tuổi thơ nhọc nhằn của chị em cô .nhìn những đôi tình nhân trên đường với những bộ quần áo lộng lẫy ,những chiếc điện thoại đắt tiền cô  thấy ghen tị biết bao nhiêu .

cô  ghét bản thân mình ,ghét cái nghèo cứ đeo bám gia đình cô ,Huyền  muốn thoát ra khỏi cuộc sống nghèo hèn nhưng bằng cách nào đây ?lương công nhân ư?sao mà giàu được và thế là cô  lao vào kiếm tiền bằng đủ mọi cách để mong thoát khỏi cái đói ,cái nghèo .đồng tiền làm nó mờ mắt ,nó quên đi tất cả những lời mẹ nó dặn dò ,nó quên lời cha nó dậy "nghèo cho sạch rách cho thơm " Huyền bỏ ngoài tai mọi lười khuyên của tôi trước sức mạnh của đồng tiền Huyền như biến thành một người khác .Huyền  diện những bộ quần áo đắt tiền ,đi xe đẹp ,điện thoại đẹp ,phấn son lộng  lẫy như một bà hoàng ,có xe đưa ,xe đón nhìn nó thật sang trọng nhưng sao ai cũng xa lánh Huyền  ,bạn bè  chẳng dám chơi với Huyền nữa   không phải vì huyền có tiền ,huyền kiêu mà người ta không ai muốn quan hệ với một "gái gọi cao cấp" như huyền  .huyền băt đầu cảm  thấy cô đơn ,chẳng còn ai bên cạnh những lúc ốm đau ,huyền mơ về ngày xưa ,cái ngày xa xưa ấy tối đi làm về cùng ăn những gói mì tôm mà thấy lòng thanh thản ,vui vẻ hạnh phúc .giờ tiền huyền  không thiếu nhưng đi ra ngoài huyền  chẳng dám ngẩng mặt lên  nhìn mọi người và mọi người cũng nhìn huyền  bằng ánh mắt khinh bỉ .có người chửi thẳng vào mặt huyền là con điếm ,huyền thây ghẹn nơi cổ ,thấy đau trong tim muốn cãi lại nhưng đúng thế mà cô  không phải là gái trong nhà chứa ,không phải là gái đứng đường nhưng huyền khác gì một ả ca ve đâu? ai gọi thì huyền  đi miễn người đó cho huyền nhiều  tiền ,những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng .tiếng gót giầy cao gót khuya đều đều trên mặt đường nghe sao mà chua  xót hai tiếng gái gọi làm nó thấy rùng mình ớn lạnh  ,tiền không giúp huyền  vui vẻ ,không làm huyền sống hạnh phúc ,không sống thanh thản hơn ,tiền nhiều nhưng huyền  không thể mua  lại được nhân phẩm và danh dự mà cô  đã đánh mất .lần đầu tiên huyền gét tiền ,thứ mà huyền khao khát có bằng được thì giờ huyền ghét ,ghét cay ,ghét đắng ,ghét cái giây phút nông nổi ,ghét những cám dỗ ,ghét bản thân huyền  nhu nhược không vượt qua được những cám dỗ đời thường để xa chân vào con đường tội lỗi .





hoàng hôn đổ xuống một màu tím ngắt huyền  lại biết khóc giọt nước mắt ân hận ,huyền bảo với tôi huyền muốn làm lại cuộc đời  ,huyền không muốn sống cuộc sống nhơ nhớp dưới đáy bùn nữa  ,huyền  sẽ dời xa thành phố với đầy cám dỗ này để đi tìm cuộc sống mới và làm lại cuộc đời .tay huyền  sách chiếc va li nhỏ ,huyền  không đi giầy cao ,không ăn mặc mô đen nữa huyền lại trở về là cô bé nhà quê ngày nào ,huyền  quay lại nhìn tôi mỉm cười nụ cười không chọn vẹn nhưng dù sao huyền  vẫn biết cười ,hi  vọng cuộc đời huyền  sẽ bước sang một trang mới tốt đẹp hơn .bóng tối bao phủ lấy con đường trước mặt nhưng có một ánh sáng vẫn soi bước chân huyền đi .ngày mai trời sẽ sáng ,chỉ cần biết đứng dậy sau những vấp ngã thì  tương lai vẫn sẽ rộng mở với huyền .tôi chỉ biết đứng nhìn theo dáng huyền nhỏ bé đang khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch

anh minh họa lấy từ internet

5 nhận xét:

  1. ____♥♥♥_____♥♥♥_An_
    __♥_____♥_♥_____♥_Khang
    __♥______♥______♥_Thinh
    ___♥___Happy___♥Vuong__
    _____♥_2013__♥Tan_____
    _______♥___♥_Tai_______
    _________♥_Tan_________
    
 Loc
    Thăng hoa trong cảm xúc & trong cuộc sống!

    Trả lờiXóa
  2. cảm ơn anh em mới ở quê ra mệt ứa anh à

    Trả lờiXóa
  3. cảm ơn bạn chúc bạn năm mới vui vẻ

    Trả lờiXóa
  4. ôi em còn một trang blog này nữa ư..lam sơn kính phục em nha

    Trả lờiXóa